“Anh giết cậu ta rồi?!”
Trình Thi Lôi trợn mắt nhìn Du Tân Kiệt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Ngay trước mặt cô, Trương Vũ nằm sóng soài trên đất, cổ họng toác ra một vết thương lớn trông cực kỳ dữ tợn. Cả người cậu ta co giật trong vô thức, máu tươi nhuộm đỏ một mảng thảm lớn. Từ cái cổ họng bị cắt đứt kia, bọt máu vẫn đang ùng ục trào ra.
Gã tân binh tên Du Tân Kiệt đứng cách đó không xa, một chân đạp lên ghế. Quần đen, áo trắng, đến cả gò má hắn cũng lấm tấm máu tươi. Nhưng hắn chỉ đứng đó, một tay cầm dao, tay kia bấm điện thoại, hình như đang nhắn tin cho ai đó.




